Nghiên cứu của tác giả Hồ Long Phi cho thấy nguyên nhân gây ngập lụt tại thành phố Hồ Chí Minh không hẳn do tác động chính của thủy triều như chúng ta vẫn hình dung bấy lâu nay mà có mối liên hệ chặt chẽ tới quá trình đô thị hóa, hiện tượng giảm diện tích mặt đất có khá năng thấm nước tự nhiên và diện tích dòng chảy. Nếu những nghiên cứu đầy đủ hơn để chứng minh chặt chẽ vấn đề này thì giải pháp chống lụt cho thành phố Hồ Chí Minh cần gắn liền mạnh mẽ và có tính quyết định hơn với công tác quy hoạch và thiết kế đô thị (tôi đã trình bày vấn đề này trước đây – xem link – và sẽ đi sâu hơn trong một bài gần đây). Và nếu như thấy vấn đề lụt ở thành phố Hồ Chí Minh có nguyên nhân căn bản từ lý do “nhân tai” thì việc xây dựng hệ thống đê bao tốn kém 700 triệu dollar như Hội Thủy Lợi đề xuất là vội vàng và sẽ không mang lại hiệu quả thiết thực. Thậm chí dự án có thể làm gia tăng rủi ro cho các khu vực trong đê do các hiện tượng kèm theo như sụt lún nền đô thị và tiếp diễn xu hướng xây dựng hiện nay. Nguyễn Đỗ Dũng

Biến đổi khí hậu cục bộ và vấn đề ngập lụt tại thành phố Hồ Chí Minh

Hồ Long Phi | Đại học Quốc gia Tp. Hồ Chí Minh

Tóm tắt:

Dựa trên những phân tích thống kệ số liệu thuỷ văn thu thập từ các trạm chung quanh khu vực TP.HCM, tác giả đưa ra những chứng cứ để giải thích sự bất thường trong diễn biến thuỷ văn và chỉ ra một khía cạnh khác của tình trạng ngập lụt đô thị ở TP.HCM trong những năm gần đây. Kết quả thu được cho thấy rằng ảnh hưởng của mực nước biển dâng cho đến nay có thể chưa phải là nguyên nhân duy nhất và chủ đạo. Từ đó có thể dẫn đến nhận xét rằng những biện pháp trước mắt để kiểm soát ngập lụt đô thị ở TP.HCM nên chú ý đến những nguyên nhân tại chỗ gây ra bởi tình trạng đô thị hóa.

1. Dẫn nhập:

Từ hơn một thập niên vừa qua, tình trạng ngập úng đô thị đã diễn ra ngày càng trầm trọng và dẫn đến những tranh luận về nguyên nhân cũng như giải pháp trọn vẹn cho vấn đề này. Gần đây, bản quy hoạch thủy lợi chống ngập úng khu vực TP.HCM (gọi tắt là QHTL 2008) trên quan điểm ngăn chặn tác động của triều từ phía Nam và lũ thượng nguồn, đã bổ sung thêm những nghiên cứu về các kịch bản triều và lũ cực đại trong tương lai. Từ đó đã đề xuất tiến hành bảo vệ toàn thành phố bởi hệ thống polder với tổng giá trị đầu tư lên đến khoảng 11.5 ngàn tỉ đồng (tương đương với khoảng 700 triệu USD). Tuy nhiên trong đề án này, một lần nữa tình trạng vũ lượng mưa cực đại hàng năm có xu thế tăng dần cũng vẫn chưa được quan tâm. Ngoài ra, mặc dù đánh giá rằng xu thế gia tăng

của triều biển Đông trong thời kỳ gần đây là không lớn, các tác giả lại quyết định chọn phương án đầu tư cho hệ thống ngăn triều theo hướng phát triển từ phía nam lên phía bắc, khu vực trung tâm lại được xem xét đầu tư ở giai đoạn 3 của dự án.

Trong bài viết này, tác giả đưa ra những nhận xét rút ra từ số liệu quan trắc khí tượng thủy văn và phát triển đô thị trong thời kỳ 1980 – 2007 để cung cấp một góc nhìn khác về một trong những nguyên nhân quan trọng của vấn đề ngập lụt đô thị ở TPHCM.

Những kết quả nghiên cứu bước đầu đã cho thấy việc thiết lập một hệ thống thoát nước bền vững (Sustainable Urban Drainage System – SUDS) cho TP.HCM không những là một mục tiêu lâu dài mà còn có thể chỉ ra hướng giải quyết tình trạng ứng ngập đô thị một cách hiệu quả trong thời gian trước mắt và ngăn chặn việc phát sinh những vị trí ngập mới trong quá trình đô thị hóa trong thời gian tới.

Đọc toàn bài tại holongphi.

About these ads